Bài diễn văn của Tổng thống Donald J. Trump tại APEC- Đà Nẵng

Đây là bản dịch chính xác nhất dựa theo toàn văn do Nhà Trắng (The White House) cung cấp.

Trung Tâm Hội Nghị Ariyana, Đà Nẵng
1:19 P.M. ICT, November 10, 2017
Thật vinh dự khi tôi được đến đây, tại Việt Nam – ngay giữa trung tâm Ấn Độ-Thái Bình Dương để phát biểu trước người dân và các vị lãnh đạo doanh nghiệp trong khu vực này.
Đây là một tuần đáng nhớ của Hoa Kỳ, tại một nơi tuyệt vời của thế giới. Bắt đầu từ Hawaii, Melania và tôi đã đến Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc và giờ đây là Việt Nam, có mặt cùng với tất cả các bạn ngày hôm nay.
Trước khi bắt đầu, tôi muốn nói với tất cả những người bị ảnh hưởng bởi cơn bão Damrey. Người Mỹ cầu nguyện cho các bạn và cho sự phục hồi của các bạn trong những tháng sắp tới. Trái tim của chúng tôi hòa cùng nhịp với những người Việt Nam bị mất mát do hậu quả của cơn bão khủng khiếp này.
Chuyến đi này diễn ra vào thời điểm phấn khởi đối với nước Mỹ. Một sự lạc quan mới tràn khắp quốc gia chúng tôi. Tăng trưởng kinh tế đạt 3,2 %, và sẽ tăng cao hơn nữa. Tỉ lệ thất nghiệp thấp nhất trong 17 năm qua. Thị trường chứng khoán ở mức cao nhất. Và cả thế giới đi lên nhờ sự phục hồi của Mỹ.
Tại mỗi chặng tôi dừng chân trên chuyến công du này, tôi đều hân hạnh chia sẻ tin tốt lành từ nước Mỹ. Nhưng hơn hết là tôi vinh dự chia sẻ viễn cảnh của Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và cởi mở – một nơi mà các quốc gia có chủ quyền, độc lập với nền văn hóa đa dạng và nhiều giấc mơ khác nhau, có thể cùng nhau phồn vinh và phát triển trong tự do hòa bình.
Hôm nay, tôi cũng rất hân hoan khi có mặt tại đây, tại APEC, bởi vì tổ chức này được thành lập để giúp chúng ta đạt mục đích. Nước Mỹ là thành viên tự hào của cộng đồng các quốc gia có ngôi nhà trên Thái Bình Dương. Chúng tôi là đối tác tích cực trong khu vực này kể từ lần đầu tự giành nền độc lập.
Năm 1784, từ một Hoa Kỳ vừa độc lập, chiếc tàu Mỹ đầu tiên căng buồm đến Trung Quốc. Chiếc tàu chở đầy hàng hóa để bán tại Châu Á, và trở về chật ních đồ sứ và trà. Tổng thống đầu tiên của chúng tôi, George Washington sở hữu một bộ bàn ăn mang về từ chiếc tàu đó.
Năm 1804, Thomas Jefferson đã cử hai nhà thám hiểm là Lewis và Clark, trên chuyến thám hiểm tới Bờ biển Thái Bình Dương. Họ là những người tiên phong trong số hàng triệu người Mỹ đã mạo hiểm đến phía tây, để mở rộng vận mệnh nước Mỹ khắp lục địa rộng lớn của chúng tôi.
Năm 1817, Quốc hội chúng tôi đã chấp thuận triển khai tàu chiến Mỹ đầu tiên đến Thái Bình Dương. Sự hiện diện của nhóm hải quân ban đầu chẳng bao lâu phát triển thành đội tàu, và sau đó thành hạm đội, để bảo đảm tự do hàng hải cho số lượng tàu ngày càng gia tăng, đương đầu với biển khơi sóng lớn để đến các thị trường tại Philippines, Singapore, và Ấn Độ.
Năm 1818, chúng tôi bắt đầu mối quan hệ với Vương quốc Thái Lan, và 15 năm sau hai quốc gia đã ký hiệp ước hữu nghị và thương mại – hiệp ước đầu tiên của chúng tôi với quốc gia Châu Á.
Trong thế kỷ tiếp theo, khi thế lực đế quốc đe dọa khu vực này, Hoa Kỳ đã đẩy lui với cái giá cao ngất cho bản thân. Do chúng tôi hiểu rằng an ninh và thịnh vượng tùy thuộc vào nó.
Chúng tôi có bạn bè, đối tác, và đồng minh tại Ấn Độ-Thái Bình Dương trong một thời gian dài và chúng ta sẽ tiếp tục là bạn bè, đối tác, và đồng minh trong một thời gian dài sắp tới.
Là những người bạn lâu năm trong khu vực, không ai vui mừng hơn nước Mỹ khi chứng kiến, giúp đỡ, và chia sẻ tiến bộ vượt bậc của các bạn trong hơn nửa thế kỷ qua.
Những gì mà các quốc gia và nền kinh tế hiện diện tại đây hôm nay đã tạo dựng một phần của thế giới thật kỳ diệu. Câu chuyện của khu vực này trong những thập niên gần đây là câu chuyện về những điều khả dĩ khi người dân làm chủ tương lai của mình.
Ít ai hình dung được chỉ cách đây một thế hệ, các vị lãnh đạo của những quốc gia này có thể cùng nhau đến đây, tại Đà Nẵng để thắt chặt tình bạn, mở rộng hợp tác, và kỷ niệm thành tựu đáng kinh ngạc của người dân chúng ta.
Thành phố này trước đây từng là bản doanh căn cứ quân sự của Mỹ, một quốc gia mà nhiều người Mỹ và Việt Nam đã hy sinh trong chiến tranh đẫm máu.
Ngày nay, chúng ta không còn là kẻ thù nữa; chúng ta là bạn bè. Và thành phố cảng này đang tấp nập nhiều tàu cập bến từ khắp thế giới. Những công trình thiết kế kỳ công như Cầu Rồng, đón chào hàng triệu người đến thăm, những bãi biển tuyệt đẹp, cảnh quan lộng lẫy và vẻ đẹp cổ xưa của Đà Nẵng.
Vào đầu thập niên 1990, gần một nửa người dân Việt Nam sống chỉ với một vài đô la một ngày, và cứ một trên bốn người không có điện. Ngày nay, nền kinh tế Việt Nam mở cửa, trở thành một trong những nền kinh tế phát triển nhanh nhất trên thế giới. Kinh tế tăng gấp 30 lần và học sinh Việt Nam nằm trong số những học sinh giỏi nhất thế giới. (Vỗ tay.) Và điều này rất đáng phục.
Đây là câu chuyện giống nhau về sự chuyển đổi đáng kinh ngạc, mà chúng ta đã chứng kiến khắp khu vực. Người Indonesia trong hàng thập niên đã tạo dựng các cơ sở nội địa và dân chủ để cai quản hơn 13,000 đảo. Kể từ thập niên 1990, người dân Indonesia đã tự đưa mình thoát khỏi đói nghèo để trở thành một trong những quốc gia phát triển nhanh nhất của G20. Ngày nay, Indonesia là nền dân chủ lớn thứ ba trên thế giới.
Philippines nổi lên như là quốc gia đáng tự hào về gia đình vững mạnh và mộ đạo. Trong 11 năm liên tiếp, Diễn đàn Kinh tế Thế giới đã xếp Philippines nằm trong số các quốc gia Châu Á đầu tiên san bằng khoảng cách giới tính và khuyến khích lãnh đạo là phụ nữ tham gia kinh doanh và chính trị.
Vương quốc Thái Lan đã trở thành quốc gia có thu nhập trên trung bình trong chưa tới một thế hệ. Thủ đô hoàng gia Băng Cốc giờ đây là thành phố được viếng thăm nhiều nhất trên thế giới. Và điều này rất tốt. Không có nhiều người ở đây đến từ Thái Lan.
Malaysia đã phát triển nhanh chóng qua các thập niên gần đây, và giờ đây được đánh giá là một trong những nơi làm kinh doanh tốt nhất thế giới.
Tại Singapore, các công dân mà cha mẹ từng có thu nhập $500 một năm, giờ đây nằm trong số những người có thu nhập cao nhất thế giới – sự chuyển đổi nhờ vào tầm nhìn của Lý Quang Diệu về quản trị trung thực và pháp quyền. Và người con trai tài ba của ông hiện nay đang lãnh đạo rất tốt.
Như quan sát gần đây của tôi tại Hàn Quốc, người dân của Cộng hòa Hàn Quốc sống ở một quốc gia nghèo bị chiến tranh tàn phá, và chỉ trong một vài thập niên, họ đã đưa quốc gia mình trở thành một trong những nền dân chủ giàu có nhất thế giới. Ngày nay, người dân Hàn Quốc có thu nhập cao hơn các công dân của nhiều quốc gia Liên minh Châu Âu. Tôi đã trải qua thời gian tuyệt vời cùng Tổng thống Moon.
Mọi người đều biết về những thành tựu ấn tượng của Trung Quốc trong hơn vài thập niên. Trong thời gian này – và đây là thời kỳ cải tổ thị trường tuyệt vời – phần lớn các nơi của Trung Quốc đã đạt tăng trưởng kinh tế nhanh chóng, việc làm bùng nổ, và hơn 800 triệu công dân thoát khỏi nghèo đói. Tôi vừa rời Trung Quốc sáng nay và có buổi họp rất thành công và có khoảng thời gian tuyệt vời với vị chủ nhà lịch thiệp là Chủ tịch Tập.
Và như tôi thấy ở chặng dừng đầu tiên trong chuyến công du này, tại Nhật Bản chúng tôi chứng kiến một nền dân chủ năng động tại quốc gia có nhiều kỳ tích công nghiệp, kỹ thuật, và văn hóa. Trong chưa tới 60 năm, đảo quốc này đã có 24 người đoạt giải Nobel cho những thành tựu về vật lý, hóa học, y tế, văn chương, và thúc đẩy hòa bình. Thủ tướng Abe và tôi đã thỏa thuận trên nhiều vấn đề với nhau.
Tại khu vực rộng lớn hơn, các quốc gia ngoài APEC cũng có nhiều tiến bộ lớn trong chương mới dành cho Ấn Độ-Thái Bình Dương.
Ấn Độ đang kỷ niệm 70 năm ngày độc lập. Đây là một quốc gia dân chủ có chủ quyền, cũng như – hãy nghĩ về điều này – hơn 1 tỉ người. Đây là nên dân chủ lớn nhất trên thế giới. Kể từ khi Ấn Độ mở cửa kinh tế, quốc gia này đã phát triển đáng kinh ngạc và có nhiều cơ hội mở rộng tầng lớp trung lưu. Và thủ tướng Modi đã dày công để đưa quốc gia khổng lồ này, và tất cả những người dân của họ, trở thành một. Và ông đã rất, rất thành công.
Như chúng ta thấy, càng ngày càng có nhiều nơi trong khắp khu vực này, công dân của các quốc gia có chủ quyền và độc lập, đã nắm lấy số phận của mình tốt hơn và thúc đẩy tiềm năng của người dân.
Họ theo đuổi viễn cảnh về công bằng và trách nhiệm, tăng cường thịnh vượng, tôn trọng luật pháp, thúc đẩy hệ thống coi trọng làm ăn chăm chỉ và doanh nghiệp tư nhân.
Họ lập doanh nghiệp, xây thành phố, xây toàn bộ quốc gia từ nền móng đi lên. Nhiều người trong số các bạn tại căn phòng này đã tham gia vào những dự án quốc gia tuyệt vời này. Đó là những dự án của các bạn từ lúc khởi đầu cho đến khi hoàn tất, giấc mơ trở thành hiện thực.
Với sự giúp đỡ của các bạn, toàn khu vực này đã phát triển – và sẽ vẫn phát triển – thành một chòm sao quốc gia tuyệt đẹp, mỗi quốc gia đều có vệ tinh, ngôi sao sáng – và mỗi ngôi sao là một quốc gia, một nền văn hóa, một lối sống, và một ngôi nhà.
Những người trong số các bạn đã sống qua những cuộc chuyển đổi này hiểu rõ hơn bất cứ ai về giá trị của những gì các bạn đạt được. Các bạn cũng hiểu rằng nhà các bạn là gia tài của mình, và các bạn phải luôn bảo vệ nó.
Trong tiến trình phát triển kinh tế, các bạn tìm kiếm quan hệ thương mại và buôn bán với các quốc gia khác, và thúc đẩy hợp tác dựa trên sự tôn trọng lẫn nhau và hướng đến lợi ích chung.
Hôm nay, tôi có mặt tại đây để làm mới quan hệ đối tác với Mỹ, để cùng nhau củng cố mối liên kết bằng hữu và thương mại giữa tất cả các quốc gia của khu vực Ấn Độ- Thái Bình Dương, và cùng nhau thúc đẩy thịnh vượng và an ninh.
Điểm cốt lõi của mối hợp tác này, chúng ta muốn thúc đẩy mối quan hệ thương mại xây dựng trên nguyên tắc công bằng và cùng có lợi. Khi Hoa Kỳ tham gia vào mối quan hệ thương mại với các quốc gia khác hay những người khác, chúng tôi sẽ, từ bây giờ, mong muốn các đối tác của chúng tôi sẽ tuân thủ các quy định giống như chúng tôi. Chúng ta mong muốn thị trường sẽ mở cửa trên mức độ bình đẳng cho cả đôi bên, và ngành nghề tư nhân, không phải là những người hoạch định của chính phủ sẽ là nhà đầu tư trực tiếp.
Điều không may là, trong thời gian rất dài và tại nhiều nơi, điều đối lập đã xảy ra. Trong nhiều năm, Hoa Kỳ đã mở cửa kinh tế có hệ thống với ít điều kiện. Chúng tôi giảm hay chấm dứt thuế quan, giảm rào cản thương mại, và cho phép hàng hóa ngoại quốc tự do vào quốc gia của chúng tôi.
Những trong lúc chúng tôi giảm rào cản thị trường thì những quốc gia khác lại không mở cửa thị trường với chúng tôi.
Thật khôi hài. Có người trong đây là một trong số những người thụ hưởng. Các bạn đến từ quốc gia nào, thưa quý ông quý bà?
Các quốc gia thuộc Tổ chức Thương mại Thế Giới, ngay cả khi họ không tuân theo các nguyên tắc đã nêu. Chỉ đơn giản nêu ra là chúng tôi không được Tổ chức Thương mại Thế giới (World Trade Organization, hay WTO) đối xử công bằng. Các tổ chức như WTO chỉ có thể hoạt động đúng khi tất cả các thành viên đều tuân theo các điều lệ và tôn trọng chủ quyền của từng thành viên. Chúng ta không thể có được thị trường mở cửa nếu chúng ta không bảo đảm có một thị trường công bằng.
Hoa Kỳ thúc đẩy doanh nghiệp tư nhân, đổi mới, và công nghiệp. Những quốc gia khác sử dụng hoạch định dựa trên chính phủ và các tập đoàn doanh nghiệp nhà nước.
Chúng tôi tuân thủ các nguyên tắc của WTO về bảo vệ sở hữu trí tuệ, bảo đảm tiếp cận thị trường công bằng và bình đẳng. Họ tham gia vào việc phá giá sản phẩm, hàng hóa được bao cấp, thao túng tiền tệ, hàng hóa, và chính sách công nghiệp tiêu diệt lẫn nhau.
Họ phớt lờ các điều lệ để thu lợi nhuận trên những người tuân thủ điều lệ, bóp méo thương mại và đe dọa nền tảng thương mại quốc tế.
Những thói quen như vậy, cùng với việc chúng ta không chung sức đáp trả, đã làm tổn hại nhiều người tại quốc gia của chúng tôi. Việc làm, nhà xưởng, và công nghiệp bị tuột khỏi Hoa Kỳ và nhiều quốc gia khác nữa. Và nhiều cơ hội đầu tư có lợi cho hai bên bị mất đi bởi vì người ta không tin tưởng hệ thống.
Chúng tôi không dung thứ cho những hành động lạm dụng thương mại lâu dài này nữa, và chúng tôi sẽ không dung thứ cho họ. Dù không giữ cam kết hàng năm trời, chúng ta biết rằng một ngày không xa, mọi người sẽ cư xử công bằng và có trách nhiệm. Người dân tại Mỹ và trên khắp khu vực Ấn Độ-Thái Bình Dương chờ đợi ngày đó sẽ đến. Nhưng điều này chưa bao giờ có, và là lý do tôi đến đây hôm nay – để nói thật lòng về những thách thức và hợp tác cho tương lai tươi sáng hơn cho tất cả chúng ta.
Mới đây tôi đã có chuyến đi rất thú vị đến Trung Quốc, nơi tôi đã nói chuyện cởi mở và trực tiếp với Chủ tịch Tập về trao đổi thương mại không công bằng của Trung Quốc và thâm hụt thương mại to lớn họ tạo ra với Hoa Kỳ. Tôi bày tỏ mong muốn được hợp tác với Trung Quốc để đạt được mối quan hệ thương mại dựa trên nền tảng thực sự công bằng và bình đẳng.
Thiếu cân bằng thương mại hiện nay là điều không thể chấp nhận được. Tôi không đổ lỗi cho Trung Quốc hay bất cứ quốc gia nào khác, trong số này có nhiều quốc gia lợi dụng Hoa Kỳ về thương mại. Nếu đại diện của họ có thể trốn tránh điều này thì họ chỉ đơn giản làm công việc của họ. Tôi mong chính quyền tiền nhiệm tại quốc gia của tôi nhìn thấy những gì đang xảy ra và làm điều gì đó về vấn nạn này. Họ đã không làm, nhưng tôi sẽ làm.
Từ hôm nay trở đi, chúng tôi sẽ cạnh tranh trên nền tảng công bằng và bình đẳng. Chúng tôi sẽ không để cho Hoa Kỳ bị lợi dụng nữa. Tôi sẽ luôn đặt Hoa Kỳ lên trên hết giống như cách mà tôi mong tất cả các bạn trong khán phòng này đặt quốc gia của mình lên trên hết.
Hoa Kỳ sẵn sàng hợp tác với từng vị lãnh đạo trong khán phòng này ngày hôm nay để đạt thương mại có lợi cho đôi bên vốn là lợi ích của cả quốc gia các bạn lẫn quốc gia của tôi. Đó là thông điệp tôi mang đến đây để nói với các bạn.
Tôi sẽ thực hiện thỏa thuận thương mại song phương với bất cứ quốc gia Ấn Độ-Thái Bình Dương nào muốn là đối tác của chúng tôi và sẽ tuân thủ nguyên tắc thương mại công bằng và có lợi đôi bên. Những gì chúng tôi không thực hiện nữa là tham gia những thỏa thuận lớn mà trói tay chúng tôi, từ bỏ chủ quyền, và làm cho việc thực thi có ý nghĩa trở thành gần như là điều không thể được.
Thay vào đó, chúng ta sẽ thỏa thuận trên căn bản tôn trọng và có lợi cho nhau. Chúng tôi sẽ tôn trọng độc lập và chủ quyền của các bạn. Chúng tôi muốn các bạn vững mạnh, thịnh vượng, và tự tin, gắn chặt vào lịch sử, và vươn đến tương lai. Đây là cách chúng ta phát triển và cùng nhau lớn mạnh, trên giá trị hợp tác thực sự và dài lâu.
Nhưng đối với điều này – và tôi gọi là giấc mơ Ấn Độ-Thái Bình Dương – nếu trở thành sự thật thì chúng ta phải bảo đảm rằng tất cả cuộc chơi đều phải theo luật lệ, vốn hiện tại không như vậy. Những ai làm vậy sẽ là đối tác kinh tế gần nhất của chúng tôi. Những ai không làm vậy thì chắc chắn rằng Hoa Kỳ sẽ không còn phớt lờ những vi phạm, lừa gạt, hay gây hấn kinh tế. Những ngày như thế này đã chấm dứt.
Chúng tôi sẽ không dung thứ cho việc ăn cắp sở hữu trí tuệ trơ tráo nữa. Chúng tôi sẽ đương đầu với thói quen ép doanh nghiệp phải nhượng công nghệ của họ cho nhà nước, và ép họ tham gia vào liên doanh để đổi lấy tiếp cận thị trường.
Chúng tôi sẽ giải quyết nạn trợ cấp các ngành kinh doanh hàng loạt thông qua các doanh nghiệp nhà nước khổng lồ buộc những bên cạnh tranh tư nhân ra ngoài lề – luôn xảy ra.
Chúng tôi sẽ không giữ im lặng khi các công ty Mỹ bị những người có dính líu với nhà nước thu lợi kinh tế, dù qua tấn công trên mạng, gián điệp trong công ty, hay thói quen chống cạnh tranh khác. Chúng tôi sẽ khuyến khích tất cả các quốc gia lên tiếng khi có vi phạm nguyên tắc công bằng và có lợi đôi bên.
Chúng tôi biết lợi ích của Mỹ khi có các đối tác phát triển, thịnh vượng và độc lập ở khắp khu vực này. Chúng tôi sẽ không đưa ra quyết định cho mục đích quyền lực hay đỡ đầu. Chúng tôi sẽ không bao giờ yêu cầu đối tác của mình từ bỏ chủ quyền, sự riêng tư, và sở hữu trí tuệ, hay hạn chế hợp đồng cho những người cung cấp của nhà nước.
Chúng tôi sẽ tìm cơ hội cho nhóm tư doanh của chúng tôi để làm việc với nhóm của các bạn nhằm tạo công ăn việc làm và sự giàu có cho tất cả chúng ta. Chúng tôi tìm đối tác mạnh mẽ chứ không tìm đối tác yếu kém. Chúng tôi tìm các quốc gia láng giềng mạnh mẽ chứ không tìm các nước yếu kém. Nhưng trên hết, là chúng tôi tìm tình bạn, và không bao giờ nghĩ đến muốn thống trị ai.
Vì lý do này, chúng tôi cũng tập trung lại các nỗ lực phát triển hiện tại của chúng tôi. Chúng tôi kêu gọi Ngân hàng Thế giới và Ngân hàng Phát triển Châu Á hướng mọi nỗ lực của họ vào việc đầu tư cơ sở hạ tầng chất lượng cao nhằm thúc đẩy gia tăng kinh tế.
Hoa Kỳ cũng sẽ thực hiện phần trách nhiệm này. Chúng tôi cũng cam kết cải cách các thể chế tài chính phát triển của chúng tôi để tạo động lực thúc đẩy đầu tư vào doanh nghiệp tư nhân trong nền kinh tế của các bạn và cung cấp giải pháp thay thế mạnh mẽ cho các sáng kiến do nhà nước định hướng có nhiều thủ tục và hạn chế.
Hoa Kỳ đã được nhắc nhở nhiều lần trong những năm gần đây rằng an ninh kinh tế không chỉ đơn thuần liên quan đến an ninh quốc gia. An ninh kinh tế là an ninh quốc gia. Điều này rất quan trọng – đối với sức mạnh quốc gia của chúng ta.
Chúng tôi cũng biết sẽ không có sự thịnh vượng lâu dài nếu chúng ta không đối mặt với những đe dọa nghiêm trọng về an ninh, chủ quyền và sự ổn định mà thế giới chúng ta phải đối mặt ngày nay.
Hồi đầu tuần này, tôi đã phát biểu trước Quốc hội tại Seoul, Hàn Quốc và kêu gọi tất cả các quốc gia có trách nhiệm hãy thống nhất để tuyên bố rằng mỗi bước mà chế độ Bắc Triều Tiên muốn xúc tiến để tạo thêm vũ khí là thêm một bước đi vào con đường ngày càng nguy hiểm. Tương lai của khu vực này và những người dân tuyệt vời này không bị giữ làm con tin cho những tưởng tượng méo mó của kẻ bạo lực và hăm dọa hạt nhân.
Ngoài ra, chúng ta phải tôn trọng các nguyên tắc đã đem lại lợi ích cho tất cả chúng ta, như tôn trọng pháp quyền – quyền hạn cá nhân, và quyền tự do đi lại trên biển và trên không, bao gồm các tuyến đường vận chuyển công khai. Có ba nguyên tắc và các nguyên tắc này – tạo sự ổn định và xây dựng lòng tin, an ninh và thịnh vượng giữa các quốc gia có cùng ý chí.
Chúng ta cũng phải giải quyết dứt khoát những mối đe dọa khác đến sự an ninh của chúng ta và tương lai của con cháu chúng ta, như tổ chức tội phạm, buôn người, ma túy, tham nhũng, tội phạm mạng và mở rộng lãnh thổ. Như tôi đã nói nhiều lần trước: Tất cả mọi người văn minh đều phải kết hợp với nhau để đẩy lùi những kẻ khủng bố và những kẻ cực đoan khỏi xã hội của chúng ta, không tài trợ cho họ và hỗ trợ về tư tưởng. Chúng ta phải ngăn chặn chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo cực đoan.
Vì vậy, chúng ta hãy chung nhau góp phần vào vào việc tạo một Ấn Độ-Thái Bình Dương hòa bình, thịnh vượng và tự do. Tôi tin tưởng rằng, cùng nhau, mọi vấn đề chúng ta đã nói hôm nay đều có thể được giải quyết và mọi thách thức mà chúng ta phải đối mặt đều có thể vượt qua.
Nếu chúng ta thành công trong nỗ lực này, nếu chúng ta nắm bắt cơ hội trước mặt chúng ta và đặt nền móng cho mối quan hệ đối tác bền vững cho lợi ích của người dân chúng ta, thì cùng nhau chúng ta sẽ đạt được mọi thứ chúng ta ước mơ cho các quốc gia và cho con cháu chúng ta.
Chúng ta sẽ được ban phước với một thế giới có các quốc gia mạnh mẽ, có chủ quyền và độc lập, phát triển trong hòa bình và giao thương với các quốc gia khác. Các nơi này sẽ là nơi chúng ta có thể xây dựng nhà cửa, gia đình, doanh nghiệp, và con người có thể phát triển và phát triển hơn nữa.
Nếu chúng ta làm được điều này, chúng ta sẽ nhìn thế giới trong nửa thế kỷ tới kể từ bây giờ, và chúng ta sẽ ngạc nhiên trước chòm sao xinh đẹp của các quốc gia – sự khác biệt của mỗi quốc gia, nét đặc biệt của mỗi quốc gia, và mỗi quốc gia đều sáng ngời trong tự hào ở mọi vùng trên thế giới. Cũng giống như khi chúng ta nhìn các vì sao trên bầu trời đêm, khoảng cách thời gian sẽ làm cho hầu hết những thách thức chúng ta có, rồi chúng ta sẽ nhớ về ngày hôm nay, xem nó có vẻ rất, rất nhỏ.
Điều gì không có vẻ nhỏ – không nhỏ – sẽ là những lựa chọn to lớn mà tất cả các quốc gia chúng ta phải đón nhận để giữ cho các ngôi sao lấp lánh và sáng mãi.
Tại Hoa Kỳ, cũng như mọi quốc gia đã chiến thắng và bảo vệ chủ quyền của mình, chúng tôi hiểu rằng chúng tôi không có gì quý giá bằng quyền hiển nhiên của chúng tôi, sự độc lập quý giá và tự do của chúng tôi.
Ý thức đó đã dẫn dắt chúng tôi trong suốt quá trình lịch sử của nước Mỹ. Ý thức đó đã truyền cảm để chúng tôi hy sinh và đổi mới. Và đó là lý do tại sao ngày nay, hàng trăm năm sau chiến thắng trong cuộc Cách mạng Mỹ, chúng tôi vẫn còn nhớ những lời của một người Mỹ sáng lập và Tổng thống thứ hai của Hoa Kỳ là John Adams. Ở tuổi đã cao, ngay trước khi ông qua đời, người yêu nước vĩ đại này được yêu cầu nói ra suy nghĩ của ông về kỷ niệm 50 năm nền tự do tươi sáng của Mỹ. Ông đáp lời bằng các từ: độc lập mãi mãi.
Đó là tình cảm cháy bỏng trong trái tim của mọi người yêu nước và mọi quốc gia. Nước chủ nhà của chúng ta ở đây, tại Việt Nam đã biết đến tình cảm này không chỉ trong 200 năm qua, mà tôi nghĩ là trong gần 2000 năm. Vào khoảng năm 40 sau Công nguyên, hai chị em người Việt, Hai Bà Trưng, lần đầu tiên đã đánh thức tinh thần của người dân vùng đất này. Sau đó, cũng là lần đầu tiên, người dân Việt Nam đã đứng lên tranh đấu cho sự độc lập và niềm tự hào của các bạn.
Ngày nay, những người yêu nước và những anh hùng – trong lịch sử của chúng ta đã nắm giữ câu trả lời cho các câu hỏi quan trọng về tương lai và thời đại của chúng ta. Họ nhắc nhở chúng ta để nhận biết chúng ta là ai và được kêu gọi để làm gì.
Cùng nhau, chúng ta có khả năng để nâng cao con người và thế giới của chúng ta lên những tầm cao mới – đến tột đỉnh mà chưa ai từng đạt được.
Vậy chúng ta hãy chọn một tương lai của lòng yêu nước, thịnh vượng, và niềm tự hào. Hãy để chúng ta lựa chọn sự giàu có và tự do chứ không phải sự đói nghèo và tôi tớ. Chúng ta hãy chọn một Ấn Độ-Thái Bình Dương tự do và mở cửa.
Cuối cùng, đừng bao giờ quên rằng thế giới có nhiều nơi, nhiều ước mơ, và nhiều con đường. Nhưng trên khắp thế giới, không có nơi nào như nhà mình.
Và do vậy, vì gia đình, đất nước, tự do, lịch sử và vinh quang của Thiên Chúa, hãy bảo vệ ngôi nhà của các bạn, bảo vệ ngôi nhà của mình, yêu mến ngôi nhà của mình hôm nay và trọn đời.
Xin cảm ơn! Chúa ban phước lành cho các bạn, Chúa phù hộ cho Khu vực Thái Bình Dương. Và Chúa phù hộ cho Hoa Kỳ. Cám ơn các bạn nhiều. Xin cảm ơn!  (Hết)